Suy nghĩ về cuộc chiến 17/2/1979

(1) Trước hết, việc gọi cuộc chiến do Trung Quốc gây ra ngày 17/2/1979 là “xung đột biên giới” hay “phản kích tự vệ” như cách họ tuyên truyền cho người dân nước họ, đều là nguỵ biện, lừa dối, vì đó là cuộc ‘chiến tranh xâm lược’ & việc quyết định tiến hành hai cuộc chiến chống Việt Nam trên 2 hướng biên giới là của một nhóm lãnh đạo cực đoan trong Đảng Cộng sản Trung Quốc thời điểm bấy giờ, chứ không phải mong muốn hay ý chí của nhân dân Trung Quốc… (tên gọi thấy giống hệt như cách Nga gọi cuộc xâm lược của mình bằng tên ‘chiến dịch quân sự đặc biệt’ hiện giờ !).

(2) Cũng cần phải nhận thấy sự thực là từ sau năm 1975 đã có những chính sách sai, nóng vội (cải tạo tư sản, đổi tiền) rồi để xảy ra vấn đề “nạn kiều” rất nhức nhối giữa quan hệ hai nước (đã có hàng vạn người Trung Quốc bị buộc phải rời khỏi Việt Nam vì nhiều nguyên nhân) & việc đánh giá về viện trợ của Trung Quốc đã không được xử lý một cách khéo léo (như lòng biết ơn, đề cao, có trước có sau, vấn đề này cũng thấy có trong nguyên nhân cuộc chiến Nga vs Ucraina 24/2/2022 & nay nếu không có viện trợ của NATO, thì Ucraina ra sao ?).

(3) Thực chất cuộc chiến mà Khmer Đỏ tiến hành chống Việt Nam ở biên giới tây nam và cuộc chiến do Đặng Tiểu Bình phát động ở biên giới phía bắc thực ra chỉ là một, vậy mà đến ngày 17 tháng 2 năm 1979, khi Trung Quốc đã cất quân tiến đánh toàn tuyến biên giới phía Bắc Việt Nam – Ở Miền Bắc chỉ còn Quân đoàn 1 (chủ yếu là các đơn vị dự bị làm nhiệm vụ phòng thủ, nhưng là để đề phòng với Mỹ chứ không phải Trung Quốc !. VN có 4 quân đoàn chủ lực thì điều 3 quân đoàn trang bị mạnh tập trung đối phó với tập đoàn diệt chủng Pol Pot – Ieng Sary) nghĩa là việc tình báo và dự báo chiến lược bị bất ngờ lớn hoặc sai sót trầm trọng & trong công tác tham mưu tổ chức bố trí lực lượng cũng có vấn đề không chỉ là chủ quan yếu kém.

(4) Quá khứ nên để lại nhưng không được lãng quên – không được quên những tội ác chiến tranh của quân đội Trung Quốc (như vụ thảm sát 43 phụ nữ và trẻ em ở Tông Chúp, tỉnh Cao Bằng). …) cũng như sự hy sinh của quân đội ta trong hai cuộc chiến tranh biên giới đó, không chỉ để căm thù, tôn vinh mà còn để nhắc nhở các thế hệ mai sau về những tổn thất không thể bù đắp được của chiến tranh, luôn đề cao cảnh giác, không mù quáng dẫn dắt nhân dân ta vào một cuộc chiến tranh mới, có thể xảy ra giữa các thế lực thù địch trong thế giới ngày nay.

(5) Ngày nay, những tranh chấp do lịch sử để lại, như Trung Quốc sáp nhập quần đảo Hoàng Sa năm 1974 và gây ra vụ thảm sát Gạc Ma năm 1988 để sáp nhập một phần quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền hợp pháp của Việt Nam, sẽ phải từng bước giải quyết, tìm cách giải quyết bằng các biện pháp hòa bình phù hợp với luật pháp quốc tế. Trong lịch sử quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc, cha ông ta đã từng đàm phán thành công với triều đình nhà Tống ở Trung Quốc để trả lại đất đai mà họ đã chiếm được từ Đại Việt dưới thời vua Lý Nhân Tông. Cha ông đã lấy lại được lãnh thổ đã mất nhờ sự giao tiếp khéo léo của những người được triều đình giao phó. Nhưng nền tảng cho thắng lợi đó phải là thế và lực của một đất nước thái bình thịnh trị chứ không phải một nước nhỏ yếu. Biết rằng Hoàng Sa, một phần của Trường Sa là máu thịt của Tổ quốc Việt Nam đang nằm trong tay Trung Quốc và một số nước khác, con cháu chúng ta không bao giờ quên nghĩa vụ phải lấy lại, nhưng không phải bây giờ, không phải bằng vũ lực.

Thinking about the war February 17, 1979

(1) First of all, calling the war caused by China on February 17, 1979 as a “border conflict” or a “self-defensive counterattack” as they propagate to their people, are all fallacious and deceitful, because it was a ‘war of aggression’ & the decision to wage two wars against Vietnam on two sides of the border was made by a group of extremist leaders in the Chinese Communist Party at that time, not the will or will of the Chinese people… (the name sounds exactly like how Russia calls its invasion by its current ‘special military operation’ name!).

(2) It is also necessary to recognize the fact that since 1975, there have been wrong and hasty policies (bourgeois re-education, money exchange) and then there has been a very painful “overseas” problem between the two countries’ relations (there are tens of thousands of Chinese who were forced to leave Vietnam for various reasons) & the assessment of China’s aid was not handled skillfully (such as gratitude, appreciation, prioritization), this problem is also found in the cause of the war between Russia and Ukraine (February 24, 2022 & now without NATO’s aid, what happens to Ukraine?).

(3) In fact, the war that the Khmer Rouge waged against Vietnam on the southwestern border and the war waged by Deng Xiaoping on the northern border were actually one, but on February 17, 1979, when China deployed troops to attack the entire northern border of Vietnam – In the North there was only 1st Army Corps (mainly reserve units for defensive duty, but to be wary of the US, not China! Vietnam has 4 main corps, so it sends 3 well-equipped corps to focus on dealing with the genocidal group Pol Pot – Ieng Sary), which means that intelligence and strategic forecasting are greatly surprised or seriously flawed. & in the work of advising and organizing forces, there is also a problem that is not only subjective and weak.

(4) The past should be left behind but not forgotten – war crimes committed by the Chinese military must not be forgotten (such as the massacre of 43 women and children in Tong Chup, Cao Bang province). …) as well as the sacrifices of our army in those two border wars not only to hate and honor but also to remind future generations of the irreparable losses of war, always high vigilance, do not blindly lead our people into a new war, which may occur between hostile forces in today’s world.

(5) Today, disputes left by history, such as China annexing the Paracel Islands in 1974 and causing the Gac Ma massacre in 1988 to annex part of the Spratly archipelago under its legal sovereignty mine. The law of Vietnam, will have to be resolved step by step, seeking to settle it by peaceful means in accordance with international law. In the history of relations between Vietnam and China, his father once successfully negotiated with the Song court in China to return the land they had captured from Dai Viet under King Ly Nhan Tong. His father regained his lost territory thanks to the skillful communication of those entrusted by the court. But the foundation for that victory must be the position and strength of a peaceful and prosperous country, not a small and weak country. Knowing that the Paracels, a part of the Spratlys that are the flesh and blood of the Vietnamese Fatherland, are in the hands of China and some other countries, our children and grandchildren will never forget the obligation to take it back, but not now, not by force.

Đăng bởi hocmaster

Kho lưu trữ các bài giảng y khoa miễn phí của bác sĩ Học, chuyên gia gây mê hồi sức tại Việt Nam, giảng viên Đại học Duy Tân & Đại học Y Dược Đà Nẵng.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: